作曲/编曲:千草仙
Tác khúc / biên khúc: Thiên Thảo Tiên
作词/文案/演唱:檀烧
Tác từ / văn án / diễn xướng: Đàn Thiêu
和声/后期:HITA
Hòa thanh / hậu kì: HITA
古筝:猛虎蔷薇
Cổ tranh: Mãnh Hổ Sắc Vi
Tác khúc / biên khúc: Thiên Thảo Tiên
作词/文案/演唱:檀烧
Tác từ / văn án / diễn xướng: Đàn Thiêu
和声/后期:HITA
Hòa thanh / hậu kì: HITA
古筝:猛虎蔷薇
Cổ tranh: Mãnh Hổ Sắc Vi
Tác phẩm: Tư Phàm
Tác giả: Hoan Hỉ Công Tử
Tình trạng bản gốc: Hoàn
Tình trạng bản edit: Hoàn
__________________________
Đông Hải long cung Liễm Diễm công chúa vô cùng yêu thích Úc Dương Thiên Quân.
Văn Thư ở một bên yên lặng nhìn nữ tử yêu kiều hầu hạ người đó mà cõi lòng tan nát. Sớm đã hiểu Thiên Quân cao ngạo tuyệt sẽ không vì ai mà ngưng mâu trú túc, Văn Thư cẩn thận đem tình cảm của mình giấu sâu vào tận đáy lòng, chờ mong một ngày có thể quay lại nơi mình vốn thuộc về, Nhân gian.
Úc Dương Thiên Quân từ nhỏ luôn xem thường kẻ phàm nhân lúc nào cũng theo cạnh mình. Thế nhưng một ngày, tên phàm nhân luôn ngoan ngoãn phục tùng này lại mở miệng nói muốn ly khai, khiến Úc Dương Quân phi thường nổi giận.
Sự cao ngạo của hắn có thể nào bị phàm nhân nhục nhã?
Vì thế từng chút, từng chút một áp bức, cắt đứt hy vọng muốn rời đi của y, hả hê nghĩ làm vậy đã khiến y tuyệt vọng. Thế nhưng không ngờ y lại quyết tuyệt xé rách y tụ, nguyện rơi vào Luân Hồi Mệnh Bàn cũng không muốn gặp lại hắn.
Bi thương cuồn cuộn dâng tràn, y đã nguyện ở bên hắn đến hôi phi yên diệt kia mà!
Thiên quân cao cao tại thượng lúc này mới bàng hoàng nhận ra, nhân ảnh nhu thuận tĩnh mặc kia sớm đã khắc thật sâu trong mắt hắn...
Ba ngàn năm gắn bó, có thể hay không lại cho hắn một cơ hội gặp lại người đó?
Thiên sơn tích tuyết
Hóa thành hạt mưa trần thế
Đan hỏa lô yên
Thì ra là khói bếp trần gian.
Độc tọa trên đỉnh núi
Lúc thanh tịnh nhưng thực ra mang bao tạp niệm
Thế nhân biện hô cho ưu oán đến tận bây giờ
Cho là thứ tiêu khiển.
Một giấc mộng trăm chuyển nghìn
Vạn năm quay về không ngừng
Ta buông thả thất tình dục lục
Giữa trưa tham hoan
Đem tự tại hoàn si triền
Sáng chiều sớm tối.
Đợi đến khi thề non hẹn biển tiêu tan thành mây khói
Ta lưu lại chốn xa xăm bốn phương đất trời chỉ còn bóng ảnh cô đơn
Đêm trăng sáng thanh quang tràn đầy
Thiên địa bầu bạn.
Mỹ cảnh ngày đẹp trời
Cũng như hoa quỳnh sớm nở tối tàn
Là sắc màu khoảng không
Mãi mãi mịt mù
Uổng công tâm trí ngỏ hữu duyên
Cuối cùng vô duyên trở về
Người hữu tình nhiều lắm
Chỉ có trời vô tình
Trách ai lòng tham không đáy.
Một giấc mộng trăm chuyển nghìn
Vạn năm quay về không ngừng
Ta buông thả thất tình dục lục
Giữa trưa tham hoan
Đem tự tại hoàn si triền
Sáng chiều sớm tối.
Đợi đến khi lời thề non hẹn biển tiêu tan thành mây khói
Ta lưu lại chốn xa xăm
Bốn phương đất trời chỉ còn bóng ảnh cô đơn
Đêm trăng sáng thanh quang tràn đầy
Thiên địa bầu bạn.
Nghỉ một chút kiếp phù sinh ngắm hoa lạc
Ái hận tình cừu nói không hết
Ta bất chấp đạt được khoảng không tam thu
Không nên cố gắng hỏi nhân quả
Khi nặng tương tư rồi khẽ hứa hẹn
Tránh cho ta một đời tịch mịch.
Một giấc mộng trăm chuyển nghìn
Vạn năm quay về không ngừng
Ta buông thả thất tình dục lục
Giữa trưa tham hoan
Đem tự tại hoàn si triền
Sáng chiều sớm tối.
Đông Hải long cung Liễm Diễm công chúa vô cùng yêu thích Úc Dương Thiên Quân.
Văn Thư ở một bên yên lặng nhìn nữ tử yêu kiều hầu hạ người đó mà cõi lòng tan nát. Sớm đã hiểu Thiên Quân cao ngạo tuyệt sẽ không vì ai mà ngưng mâu trú túc, Văn Thư cẩn thận đem tình cảm của mình giấu sâu vào tận đáy lòng, chờ mong một ngày có thể quay lại nơi mình vốn thuộc về, Nhân gian.
Úc Dương Thiên Quân từ nhỏ luôn xem thường kẻ phàm nhân lúc nào cũng theo cạnh mình. Thế nhưng một ngày, tên phàm nhân luôn ngoan ngoãn phục tùng này lại mở miệng nói muốn ly khai, khiến Úc Dương Quân phi thường nổi giận.
Sự cao ngạo của hắn có thể nào bị phàm nhân nhục nhã?
Vì thế từng chút, từng chút một áp bức, cắt đứt hy vọng muốn rời đi của y, hả hê nghĩ làm vậy đã khiến y tuyệt vọng. Thế nhưng không ngờ y lại quyết tuyệt xé rách y tụ, nguyện rơi vào Luân Hồi Mệnh Bàn cũng không muốn gặp lại hắn.
Bi thương cuồn cuộn dâng tràn, y đã nguyện ở bên hắn đến hôi phi yên diệt kia mà!
Thiên quân cao cao tại thượng lúc này mới bàng hoàng nhận ra, nhân ảnh nhu thuận tĩnh mặc kia sớm đã khắc thật sâu trong mắt hắn...
Ba ngàn năm gắn bó, có thể hay không lại cho hắn một cơ hội gặp lại người đó?
Thiên sơn tích tuyết
Hóa thành hạt mưa trần thế
Đan hỏa lô yên
Thì ra là khói bếp trần gian.
Độc tọa trên đỉnh núi
Lúc thanh tịnh nhưng thực ra mang bao tạp niệm
Thế nhân biện hô cho ưu oán đến tận bây giờ
Cho là thứ tiêu khiển.
Một giấc mộng trăm chuyển nghìn
Vạn năm quay về không ngừng
Ta buông thả thất tình dục lục
Giữa trưa tham hoan
Đem tự tại hoàn si triền
Sáng chiều sớm tối.
Đợi đến khi thề non hẹn biển tiêu tan thành mây khói
Ta lưu lại chốn xa xăm bốn phương đất trời chỉ còn bóng ảnh cô đơn
Đêm trăng sáng thanh quang tràn đầy
Thiên địa bầu bạn.
Mỹ cảnh ngày đẹp trời
Cũng như hoa quỳnh sớm nở tối tàn
Là sắc màu khoảng không
Mãi mãi mịt mù
Uổng công tâm trí ngỏ hữu duyên
Cuối cùng vô duyên trở về
Người hữu tình nhiều lắm
Chỉ có trời vô tình
Trách ai lòng tham không đáy.
Một giấc mộng trăm chuyển nghìn
Vạn năm quay về không ngừng
Ta buông thả thất tình dục lục
Giữa trưa tham hoan
Đem tự tại hoàn si triền
Sáng chiều sớm tối.
Đợi đến khi lời thề non hẹn biển tiêu tan thành mây khói
Ta lưu lại chốn xa xăm
Bốn phương đất trời chỉ còn bóng ảnh cô đơn
Đêm trăng sáng thanh quang tràn đầy
Thiên địa bầu bạn.
Nghỉ một chút kiếp phù sinh ngắm hoa lạc
Ái hận tình cừu nói không hết
Ta bất chấp đạt được khoảng không tam thu
Không nên cố gắng hỏi nhân quả
Khi nặng tương tư rồi khẽ hứa hẹn
Tránh cho ta một đời tịch mịch.
Một giấc mộng trăm chuyển nghìn
Vạn năm quay về không ngừng
Ta buông thả thất tình dục lục
Giữa trưa tham hoan
Đem tự tại hoàn si triền
Sáng chiều sớm tối.
~oOo~
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét