Phiên ngoại [XUÂN TÂM DƯỢC] - Tam thê tứ thiếp (thượng)
Tác giả: Tiểu S
Credit: Danmei và Yaoi
--------------------------
"Đừng aaaaa....!!!!!"
Tần Chính gầm lên một tiếng tuyệt vọng, vội vàng vận dụng thứ khinh công đã lâu không dùng đến của mình bay đến đỡ lấy sáu thân ảnh đang rơi xuống đất.
"Không....Đừng chết.....Tiểu Quỳ Hoa, Đại Quỳ Hoa, đừng chết....hót....hót đi a! Chíp Chíp!!"
"Câm miệng!" Kỳ Nhi sầm mặt đi tới, một cước không lưu tình đạp thẳng vào cái tên đang ngồi chu mỏ hót tiếng chim kia.
"Đáng!" Sĩ Thần đứng một bên cười châm chọc.
Tần Chính ôm bụng tiếp tục thương tâm nhìn Tiểu Quỳ Hoa, không thèm để ý tới sáu vị tổ tông nhà hắn.
[Lão gia, đừng thương tâm.]
Tiểu Lâm từ trù phòng bước ra, nhẹ nhàng vỗ lên vai Tần Chính khiến hắn cảm động đến phát khóc.
"...Tiểu Lâm!! Chỉ mình ngươi là tốt với lão gia ta..."
[Được rồi. Ta có làm cho lão gia một chén canh, ngươi mau vào uống trước đi.]
Tần Chính mắt ngấn lệ...
"Canh gì vậy? Ta cũng muốn uống với lão gia." Duy Nhất nhanh chân chạy vào trù phòng.
[Mọi người cùng vào uống đi, ta nấu khá nhiều. Là chim anh vũ chưng đường phèn.] Tiểu Lâm cười đến thập phần vô tội.
Tần Chính hai mắt trào lệ...
"Bảo điểu của ta...các ngươi..." Tần Chính đứng bật dậy, nộ khí xung thiên mà gầm lên. "Tiểu Bính Tử!! Mau lấy đại côn cho ta! Hôm nay ta phải dùng gia pháp!"
Bảy người đang bước vào trù phòng liền dừng lại.
"Đại ca, ngươi thật muốn dùng gia pháp?" Triển Quần Ngạo trầm mặc hỏi. Nguy! Nhị chủ tử nổi giận, đầy tớ trong phủ đều thức thời tản đi.
"Gia pháp? Tần phủ có gia pháp? Sao ta không nghe nói đến?" Duy Nhất tò mò hỏi.
"Có, bất quá từ trước đến nay chưa dược thi hành. Ta thật muốn hảo hảo được diện kiến nó a." Bạch Vân Phi thổi thổi cọng lông chim vướng trên roi da, ánh mắt khiêu khích.
"Lão gia, lúc nãy ta chỉ giết hai con, lão tam giết tới ba, dụng gia pháp, đương nhiên phải xử hắn trước."
"Tư Đồ Sĩ Thần, ngươi rõ ràng giết còn nhiều hơn ta."
"Câm miệng." Nhất gia chi chủ lên tiếng, ai dám không nghe? Kỳ Nhi nhướng mi mắt, một chưởng tung ra chính xác giết chết một con bảo điểu còn sót. "Ngươi mới nói cái gì?"
"Ta...ta muốn dùng gia pháp..." Tần Chính lùi về sau một bước, gân cổ cãi.
"Cái gì..?"
"Ta...ta muốn trả thù cho Tiểu Quỳ Hoa..." Tiểu Bính Tử chết tiệt, còn không mau đem côn ra cứu lão gia ngươi a...
"Ta nghe không rõ." Kỳ Nhi vẫn đứng tại chỗ, hàn khí phóng tứ phía, Quần Ngạo bắt đầu vận công, Duy Nhất phe phẩy chiết phiến, Sĩ Thần mượn Vân Phi roi da để mài kiếm, A Kiệt cùng Tiểu Lâm do đói quá đã sớm chuồn trước.
"Ta...ta không có nói gì hết. Các ngươi uống canh vui vẻ." Tiểu Quỳ Hoa, Đại Quỳ Hoa, xin lỗi, ta không trả thù được cho các ngươi. nếu ta vì vậy mà chết thì ai trả thù cho ta a??? Tất cả là tại cái tên tiểu tử Vạn Nhật Tân chết tiệt đó, dám lừa ta hả? Để ta gặp lại thì ngươi tiêu chắc! Tần Chính trong đầu không ngừng chửi rủa, quay người cong chân không nghĩa khí bỏ chạy.
-------------------
Tần Phủ 4 ngày trước.
"Lão gia, ta về rồi a~~~" Tiểu Bính Tử vừa về tới nhà liền bắt gặp lão gia đang bị trói như cái bánh tét treo trên cây trước cửa Quất Hiên.
"Á...Lão gia? Ngài bị sao vậy? Tần phủ có kẻ đột nhập?" Tiểu Bính Tử lo sợ cởi dây trói cho hắn. "Thất vị chủ tử đâu a?"
"Ách...Không có trộm...là Kỳ Nhi treo ta..." Tần Chính vung vung cánh tay đau nhức.
"Đại chủ tử? Lão gia, ngài lại làm gì sai a?"
"Sai cái đầu ngươi. Ai mới là lão gia của ngươi hả?" Lúc nào cũng nghĩ xấu cho hắn. Chẳng lẽ "yêu" phu nhân quá mức cũng sai sao? Hắn thân thể tráng kiện mỗi đêm một lần làm sao chịu nổi a??? Sẽ nghẹn chết đó.
"Tiểu Bính Tử, tại sao ngươi lại quay trở về? Còn nữa, vết bầm trên mặt là do ai gây ra?"
"Là...Hải Đàm.."
"Không phải ngươi nói hắn đối ngươi rất tốt sao?"
"Rất tốt, chỉ là...." Tiểu Bính Tử thanh âm lộ ra chán nản "Hắn không cho ta lên giường..."
"Cái gì...." Tần Chính vẻ mặt ngạc nhiên "Tiểu Bính Tử, ngươi....Há há há...Đáng đời!! Há há há...."
Tần Chính ôm bụng cười lăn qua lộn lại. Tiểu Bính Tử tức giận nhưng lại không thể làm gì. Chỉ có thể chờ cho hắn cười xong rồi mới hỏi tiếp. Lúc này một cái bàn từ trong Quất Hiên bay ra phóng thẳng vào mặt Tần Chính, may mà hắn nhanh tay đỡ được. Hai chủ tớ không muốn phá rối giấc ngủ của đại chủ tử nên lặng lẽ chuồn êm.
-------------------------
"Haizzzz...."
"Haizzzz...."
Hai con trung khuyển ngồi chụm lại một góc, liên tục thở dài.
"Làm cách nào để leo lên giường a?"
"Làm cách nào để một đêm làm nhiều lần a?"
"Sao các ngươi không hỏi làm cách nào để tiết chế một chút a?"
"Không thể nào!!" Hai kẻ đồng thanh như một, quay đầu lại mới phát hiện có một tiểu tử đứng sau lưng mình.
"Ngươi là ai? Làm cách nào đột nhập Tần Phủ?"
"Vạn Nhật Tân. Thần y."
"Nhà chúng ta đã có Tiểu Lâm rồi." Tần Chính xua tay, đối với những tên tiểu tử này, hắn không rảnh dây dưa.
"Ta đến đây bán cho ngươi cái phương thuốc, là Xuân tâm dược, một đêm bảy lần hay một ngày tám lần đều không thành vấn đề."
"Khỏi, ta không muốn bị nghẹn chết."
"Xuân tâm dược có tác dụng kích thích, là dành cho phu nhân ngươi..." Vạn Nhật Tân che miệng cười âm hiểm.
"Thật sự?" Tiểu Bính Tử mặt mày kinh hỉ, nếu có nó hắn sẽ không cần phải ngủ đất nữa rồi. Tần Chính đối với lời dụ dỗ của Vạn Nhật Tân chỉ cau chặt mày không nói.
"Tần lão gia không muốn?"
"Ta không cần."
"Yên tâm, thuốc này là của sư phụ ta, cũng là sư phụ Lâm Tề, Dược thánh."
"Ta nhớ Dược thánh chỉ có một đồ đệ."
"Ta là con rơi!"
"............."
"Nếu ngươi không tin, trước có thể nhờ Lâm Tề kiểm tra, ta đảm bảo sẽ không gây tổn hại gì đến các phu nhân của ngươi..hắc hắc..."
"Lí do??" Tần Chính có chút phân vân.
"Muốn ngươi giúp ta làm một việc."
"Ta cũng muốn mua." Tiểu Bính Tử hăng hái.
"Ta không có nhờ ngươi."
"Không sao. Cứ tính cho lão gia." Tiểu Bính Tử thập phần không khách sáo.
".........TIỂU. BÍNH. TỬ......." Tần Chính nghiến răng ken két, sau đó suy nghĩ một chút, nói. "Lấy luôn cho ta bảy phần!"
[hết phần 1]
--------------------------
Hiu hiu Ass thân thân ơi viết típ nhanh nhanh nha~ e iu ass <3 ngưỡng mộ ass đã lâu ơi là lâu >v< *tung hoa*
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét